Bạn thân cắm sừng tôi trong 3 năm
Bạn thân từ thời đi học, bạn thân là hàng xóm. Dù là bạn thân nào thì tôi cũng đã bị phản bội, mất hết niềm tin vào cái gọi là bạn thân ấy!
Các mẹ,đến giờ phút này thì em tắt hết niềm tin vào cuộc sống rồi .Xin khẳng định lần cuối là đừng bao giờ tin vào cái gì gọi là tình bạn. Em cay cú và thất vọng quá. Vợ chồng e cưới nhau được 10 năm, có 2 đứa con, đứa lớn 9 tuổi, đứa bé thì mới đươc 9 tháng.
Cái ngày em chửa được 8 tháng. Nằm nhà mệt mỏi, chẳng biết làm gì mới mở Facebook ra mò mẫm lại vào được Facebook của chồng em. Tự nhiên thấy con bạn hàng xóm sát vách nhà em ngày trước, nói thêm nó là cô giáo dạy trường thằng cu đầu nhà em, lại chơi cũng thân với e... Nó inbox cho chồng e là: "Đi nữa không"? Em vô tình không để ý thoát luôn. Nằm ngẫm nghĩ không biết nó nói cái gì lại vào lần nữa, không biết trả lời sao em gửi ký hiệu bàn tay OK. Nó lại inbox lại:
- Khỏe thế!
- Uh.
- Mới đi hôm qua mà.
- Anh vẫn khỏe mà.
- Phải để dành chứ.
Đến lúc này thì em nghi thật sự rồi, hơi choáng choáng e tiếp.
- Anh cần gì để dành? Có mỗi em thôi mà.
- Anh cần gì để dành? Có mỗi em thôi mà.
- Eo khỏe thật!
- Em thấy a thế nào? Cảm xúc em ra sao?
- Cảm xúc thế nào thì anh biết, chúng ta đều lên đỉnh cả rồi. Em còn có 800k thôi.
Đến lúc này thì em đã hiểu rõ, thì ra chiều hôm qua chồng e không về , báo đi họp ra là hú hí với con này. E gọi hỏi có về ăn cơm không nó tắt máy đi và nhắn tin lại là đang họp căng thẳng lắm. 9h tối nó về e còn vác bụng đi pha nước chanh và động viên chồng.
Đến lúc này thì em đã hiểu rõ, thì ra chiều hôm qua chồng e không về , báo đi họp ra là hú hí với con này. E gọi hỏi có về ăn cơm không nó tắt máy đi và nhắn tin lại là đang họp căng thẳng lắm. 9h tối nó về e còn vác bụng đi pha nước chanh và động viên chồng.
Inbox với nó xong xuôi em out và gọi cho chồng luôn: "Anh ơi, về nhà ngay nhé em thấy bụng đau quá!" Lý do này thì chắc chắn nó phi về luôn. Về đến nhà e vẫn nhẹ nhàng:
- Tối qua họp căng thẳng lắm hả anh? Họp húp cả mặt mũi à?
- Bụng em sao?
- Không sao cả, tôi hỏi anh với con Hoài hôm qua đi đâu?
- Em nói cái gì vậy? Hoài nào ? Đi đâu?
- Tối qua họp căng thẳng lắm hả anh? Họp húp cả mặt mũi à?
- Bụng em sao?
- Không sao cả, tôi hỏi anh với con Hoài hôm qua đi đâu?
- Em nói cái gì vậy? Hoài nào ? Đi đâu?
Nói là thế chứ em thấy mặt nó tái rồi. Em mới tiếp.
- Tôi biết tính anh, không có bằng chứng không bao giờ anh nhận. Tôi cho anh cơ hội cuối để khai đi, còn một khi bắt tôi đưa bằng chứng thì tôi sẽ gọi luôn cả hai bên nội ngoại đến họp và ly hôn luôn.
- Tôi biết tính anh, không có bằng chứng không bao giờ anh nhận. Tôi cho anh cơ hội cuối để khai đi, còn một khi bắt tôi đưa bằng chứng thì tôi sẽ gọi luôn cả hai bên nội ngoại đến họp và ly hôn luôn.
Nó vẫn đòi bằng chứng và gân cổ cãi, em lôi cái điện thoại. ra, làm căng lắm nên phải khai là đi từ 3h đến 8h tối, con kia dối chồng đi tập văn nghệ, thằng chồng em dối vợ đi họp. Sau khi nghe nó khai xong e gọi luôn cho con Hoài. Em 82, nó 81 trước ở sát vách nhau, nhưng giờ vợ chồng em chuyển ra cửa hàng cách nhà cũ không xa. Trước em với nó sát nhà nhau nó rất nhiệt tình, em ốm đau nó sang chăm sóc, mua thuốc cho em uống, nấu cả cháo cho em ăn. Những buổi trưa đi làm về muộn không kịp nấu cơm nó cũng nấu cơm cho em ăn. Đáp lại em sống không tệ, giúp đỡ nó nhiều, có gì ngon nấu nhiều gấp đôi rồi san nửa đem sang cho nhà nó. Thân nhau là thế!
- Chị Hoài à? Khỏe không? Lâu nay em chửa không về nhà chị khỏe chứ?
- Ừ sao lâu lắm không về? Lúc nào về chơi đi!
- Vâng, không về không nhờ mà chị cũng chăm sóc chồng em chu đáo quá!
- Là sao em?
- Sao trăng cái gì hả chị? Tối nay em muốn gặp chị vì cái vụ ở nhà nghỉ Quảng Phú hôm qua đấy!
- Sao em? Sao em?
- Không cần phải chối đâu, thằng chồng tôi nó khai hết rồi.
Ức quá e cúp máy khóc nức nở, khó thở bụng đau thật các mẹ ạ. Thằng chồng em cuống cả lên gọi ngay con Ngọc, con bạn thân nhất của em từ thời đi học. Em không mượn nó đưa đi, con Ngọc lấy xe chở vào viện. Bác sĩ cảnh báo em không được sốc, nên nằm yên một chỗ, không hoạt động mạnh. Yên làm sao được, em cay lắm cứ nằm khóc thôi. Thằng chồng em thì sợ xanh mắt mèo.
Khi về nhà nó quỳ lạy, van xin em, thề thốt đây là lần đầu tiên và sẽ không lặp lại nữa. Với em đã là ngoại tình thì không có lần đầu, lần cuối gì hết.
- Ừ sao lâu lắm không về? Lúc nào về chơi đi!
- Vâng, không về không nhờ mà chị cũng chăm sóc chồng em chu đáo quá!
- Là sao em?
- Sao trăng cái gì hả chị? Tối nay em muốn gặp chị vì cái vụ ở nhà nghỉ Quảng Phú hôm qua đấy!
- Sao em? Sao em?
- Không cần phải chối đâu, thằng chồng tôi nó khai hết rồi.
Ức quá e cúp máy khóc nức nở, khó thở bụng đau thật các mẹ ạ. Thằng chồng em cuống cả lên gọi ngay con Ngọc, con bạn thân nhất của em từ thời đi học. Em không mượn nó đưa đi, con Ngọc lấy xe chở vào viện. Bác sĩ cảnh báo em không được sốc, nên nằm yên một chỗ, không hoạt động mạnh. Yên làm sao được, em cay lắm cứ nằm khóc thôi. Thằng chồng em thì sợ xanh mắt mèo.
Khi về nhà nó quỳ lạy, van xin em, thề thốt đây là lần đầu tiên và sẽ không lặp lại nữa. Với em đã là ngoại tình thì không có lần đầu, lần cuối gì hết.
Em lại gọi con kia, nó nghe máy xin lỗi em rối rít. Xin em đừng đến nhà nó. Em hẹn nó ra quán cà phê. Em bắt thằng chồng em đi cùng em và con Ngọc đến. Nó ngồi cạnh em xin lỗi, thề thốt đây là lần đầu tiên. Em hỏi 800k là sao thì nó nói ngủ xong chồng em cho tiền, tiêu mất còn 800k. Mặt nó xin em mà không một giọt nước mắt. Em cay cú, uất ức. Em chửi 1 thì con Ngọc chửi 10: "Giáo viên mà mất dạy! Mày dạy được ai, ai mà thèm học mày? Mày làm hỏng cả một thế hệ... Chị tao đang bụng mang dạ chửa mà có chuyện gì thì mày không sống yên được đâu..."
Nó hứa và xin em tha cho nó, đổ tại chồng em cứ nài nỉ nên nó mới đi cùng. Hài hước thay thằng chồng em lại quay ra xin lỗi em và con Hoài. Nó chỉ có lỗi với em chứ sao lại xin lỗi con Hoài. Em với con Ngọc lại sôi máu lên chửi cho 2 chúng nó một trận nữa. Lát sau, em mệt nên phải bảo con Ngọc đưa về kệ 2 đứa nó ngồi với nhau.
![]() |
| Mệt mỏi, cay đắng với mối quan hệ tay ba |
Em về phải nằm một chỗ, em gọi bố mẹ chồng xuống kể hết. Em đòi chia tay bố mẹ chồng em khóc xin em, bố mẹ em rất tốt nên em thấy cũng không đành. Lại nghĩ đến 2 đứa con còn nhỏ nên em lại khóc. Em gọi cho chồng con Hoài, kể đầu đuôi câu chuyện, bảo nó về dạy vợ mình. Trớ trêu thay ngày hôm sau chồng con Hoài lại đến nhà em, xin em tha cho con Hoài, là tại nó không kiếm ra tiền nên vợ nó phải vất vả. Trời đất ơi, đến lúc này thì em cũng đến bó tay với vợ chồng nhà nó. Em bảo nó không dạy được vợ nó thì để xã hội dạy. Em không thể bỏ qua được, để khi nào đẻ xong em giải quyết. Lại thêm về phần con Hoài, em có quen với chị hiệu trưởng nên hỏi ý kiến của chị. Chị khuyên em bình tĩnh không làm to chuyện không rõ đúng sai thế nào cũng ảnh hưởng đến thằng cu lớn nhà em. Nên em cũng ngậm ngùi vác bụng về.
Khi con em được 4 tháng một hôm chồng con Ngọc gọi cho em bảo: "Chị ơi, chị xem lại mối quan hệ khốn nạn của chồng chị và vợ em đi!" Em cũng chẳng hiểu nó nói gì. Thằng chồng em thì được cái đẹp trai, phong độ nên gái nó cũng theo nhiều. Nhưng em cũng đâu phải dạng xấu xí gì, ngày xưa nó theo đuổi mãi em mới nhận lời.
Một tháng sau đó em có đi bói bài. Tính em hay bói toán, ở nhà rảnh rỗi hay vào hội tâm sự chị em hóng hớt nên cũng muốn xem cho vui. Hẹn bạn bói ở quán cà phê. Bốc lá đầu tiên bạn ý hỏi:" Chị làm gì liên quan đến oto à? Sao tam nặng thế, bạn phản chị à!" Cái tuổi 82 chơi cùng, ngay cả bản thân em gặp rồi nên em kệ. Bốc lá tiếp theo là con 4 rô, bạn kia lại nói: " Chị tin bạn chị lắm, nó chơi xấu chị, chị nên dừng lại ngay!" Em yêu cầu bốc lại xem có đúng người em nghĩ đến không thì lại đúng cón 4 rô. Em cũng bắt đầu suy nghĩ.
Về nhà nghĩ lại hết những điểm nghi ngờ: ban đêm có chuyện tiện em cầm máy chồng em gọi thì con Ngọc không bao giờ nghe, lấy máy em gọi thì lại nghe ngay. Nó bảo chồng nó hay ghen nên đêm không nghe máy số lạ. Buồn cười chẳng lẽ nó không lưu số chồng em? Mà chồng em cũng không lưu số nó, nhưng nếu cần là đọc vanh vách. Vụ nào vợ chồng em cãi nhau con Ngọc cũng là người giảng hòa. Nghi ngờ chồng có chuyện gì em cũng tâm sự với nó, nhờ nó đi theo dõi hộ mà cũng không bắt được quả tang lần nào. Hôm em mệt, chồng em nhờ con Ngọc mua cháo chim bồ câu cho. Nó ra ngoài gọi, không bao giờ nó gọi cho con Ngọc trước mặt em, em cũng chẳng nghi ngờ gì. Lúc sau con Ngọc đem cháo đến mà 2 đứa nó nói chuyện gì ở dưới mãi không lên, em đi xuống định tự lấy cháo lên ăn thì thấy 2 đứa cứ lúng ta lúng túng.
Sau khi đi xem bói về thế em cũng sinh nghi, em mua thiết bị nghe trộm gắn vào trong xe chồng nhưng nghe nó nói chuyện điện thoại cứ à ừ không rõ chuyện gì cả. Một hôm chồng em nhậu về say xỉn e mới lấy chiều khóa xe lục tìm trong táp lô xe, giữa đống giấy tờ là một cái điện thoại. May có mật khẩu em không mở được đành cầm lên phòng thử vân tay. Em thử mãi không được hóa ra nó cài ngón út tay trái. Tinh vi thật! Trong máy toàn số cô này chị kia không biết là ai, có một số điện thoại 11 số thấy hay nhắn tin qua lại với nhau nhưng em không hiểu vì hình như toàn từ ngữ chuyên ngành xây dựng. Có một tin nhắn là lịch làm việc hẹn gặp đối tắc lúc 11h. Giờ em đa nghi lắm, họp hành làm việc gì lại như vụ con Hoài ấy.
Mà tiện thể kể vụ con Hoài, sau khi bị em phanh phui con Hoài cũng bị phát hiện lăng nhăng với anh nhà số 49. Lấy cớ sang chăm chị nhà này bị ốm, nó bị phát hiện ôm hôn anh chồng ngay ở cầu thang. Nhà em thì số 53 nên hàng xóm hay trêu 49 chưa qua 53 lại tới. Đúng là số trời. Chồng không kiếm ra tiền mà nó lại mua sắm, làm đẹp gấp mấy lần em nên sau vụ này nữa em kết luận nó chuyên gia đào mỏ, phá hạnh phúc gia đình người khác. Bản tính không đổi nên em đã phải nói chuyện với bố mẹ chồng con Hoài để dạy bảo nó, chỉ có ông bà mới đe nẹt được con Hoài.
Em gọi cho bà chị họ, chồng cũng lăng nhăng, bồ bịch nên nhiều kinh nghiệm. Bà cho em số điện thoại của công ty thám tử. Em liên hệ luôn đặt lịch và lưu ý cuộc hẹn 11h.
Đúng 11h, thám tử gọi báo cáo chồng em đang tiếp khách ở nhà hàng DL có 5 người: 4 trai và 1 gái. Em nghĩ chắc nó đi tiếp khách cùng thư ký của công ty. Em gọi cho con Ngọc nói mệt nhờ nó mua ít cháo mang qua với mang áo mỏng lên trường cho cu Bin. Mọi ngày em nói ốm thì dù gì nó cũng sẽ có mặt mà hôm nay nó nói công ty có cuộc họp nên đi tiếp khách chắc về muộn. Lại cũng họp.
13h10' thám tử gọi thông cáo chồng em và cô gái kia cùng đi vào khách sạn HT. Bây giờ em tính sao. Em bảo họ cứ ở đó theo dõi, 30' nữa em sẽ đến
Khi con em được 4 tháng một hôm chồng con Ngọc gọi cho em bảo: "Chị ơi, chị xem lại mối quan hệ khốn nạn của chồng chị và vợ em đi!" Em cũng chẳng hiểu nó nói gì. Thằng chồng em thì được cái đẹp trai, phong độ nên gái nó cũng theo nhiều. Nhưng em cũng đâu phải dạng xấu xí gì, ngày xưa nó theo đuổi mãi em mới nhận lời.
Một tháng sau đó em có đi bói bài. Tính em hay bói toán, ở nhà rảnh rỗi hay vào hội tâm sự chị em hóng hớt nên cũng muốn xem cho vui. Hẹn bạn bói ở quán cà phê. Bốc lá đầu tiên bạn ý hỏi:" Chị làm gì liên quan đến oto à? Sao tam nặng thế, bạn phản chị à!" Cái tuổi 82 chơi cùng, ngay cả bản thân em gặp rồi nên em kệ. Bốc lá tiếp theo là con 4 rô, bạn kia lại nói: " Chị tin bạn chị lắm, nó chơi xấu chị, chị nên dừng lại ngay!" Em yêu cầu bốc lại xem có đúng người em nghĩ đến không thì lại đúng cón 4 rô. Em cũng bắt đầu suy nghĩ.
Về nhà nghĩ lại hết những điểm nghi ngờ: ban đêm có chuyện tiện em cầm máy chồng em gọi thì con Ngọc không bao giờ nghe, lấy máy em gọi thì lại nghe ngay. Nó bảo chồng nó hay ghen nên đêm không nghe máy số lạ. Buồn cười chẳng lẽ nó không lưu số chồng em? Mà chồng em cũng không lưu số nó, nhưng nếu cần là đọc vanh vách. Vụ nào vợ chồng em cãi nhau con Ngọc cũng là người giảng hòa. Nghi ngờ chồng có chuyện gì em cũng tâm sự với nó, nhờ nó đi theo dõi hộ mà cũng không bắt được quả tang lần nào. Hôm em mệt, chồng em nhờ con Ngọc mua cháo chim bồ câu cho. Nó ra ngoài gọi, không bao giờ nó gọi cho con Ngọc trước mặt em, em cũng chẳng nghi ngờ gì. Lúc sau con Ngọc đem cháo đến mà 2 đứa nó nói chuyện gì ở dưới mãi không lên, em đi xuống định tự lấy cháo lên ăn thì thấy 2 đứa cứ lúng ta lúng túng.
Sau khi đi xem bói về thế em cũng sinh nghi, em mua thiết bị nghe trộm gắn vào trong xe chồng nhưng nghe nó nói chuyện điện thoại cứ à ừ không rõ chuyện gì cả. Một hôm chồng em nhậu về say xỉn e mới lấy chiều khóa xe lục tìm trong táp lô xe, giữa đống giấy tờ là một cái điện thoại. May có mật khẩu em không mở được đành cầm lên phòng thử vân tay. Em thử mãi không được hóa ra nó cài ngón út tay trái. Tinh vi thật! Trong máy toàn số cô này chị kia không biết là ai, có một số điện thoại 11 số thấy hay nhắn tin qua lại với nhau nhưng em không hiểu vì hình như toàn từ ngữ chuyên ngành xây dựng. Có một tin nhắn là lịch làm việc hẹn gặp đối tắc lúc 11h. Giờ em đa nghi lắm, họp hành làm việc gì lại như vụ con Hoài ấy.
Mà tiện thể kể vụ con Hoài, sau khi bị em phanh phui con Hoài cũng bị phát hiện lăng nhăng với anh nhà số 49. Lấy cớ sang chăm chị nhà này bị ốm, nó bị phát hiện ôm hôn anh chồng ngay ở cầu thang. Nhà em thì số 53 nên hàng xóm hay trêu 49 chưa qua 53 lại tới. Đúng là số trời. Chồng không kiếm ra tiền mà nó lại mua sắm, làm đẹp gấp mấy lần em nên sau vụ này nữa em kết luận nó chuyên gia đào mỏ, phá hạnh phúc gia đình người khác. Bản tính không đổi nên em đã phải nói chuyện với bố mẹ chồng con Hoài để dạy bảo nó, chỉ có ông bà mới đe nẹt được con Hoài.
Em gọi cho bà chị họ, chồng cũng lăng nhăng, bồ bịch nên nhiều kinh nghiệm. Bà cho em số điện thoại của công ty thám tử. Em liên hệ luôn đặt lịch và lưu ý cuộc hẹn 11h.
Đúng 11h, thám tử gọi báo cáo chồng em đang tiếp khách ở nhà hàng DL có 5 người: 4 trai và 1 gái. Em nghĩ chắc nó đi tiếp khách cùng thư ký của công ty. Em gọi cho con Ngọc nói mệt nhờ nó mua ít cháo mang qua với mang áo mỏng lên trường cho cu Bin. Mọi ngày em nói ốm thì dù gì nó cũng sẽ có mặt mà hôm nay nó nói công ty có cuộc họp nên đi tiếp khách chắc về muộn. Lại cũng họp.
13h10' thám tử gọi thông cáo chồng em và cô gái kia cùng đi vào khách sạn HT. Bây giờ em tính sao. Em bảo họ cứ ở đó theo dõi, 30' nữa em sẽ đến
Cứ tưởng là bình tĩnh lắm rồi nhưng đến lúc này em lại cuống cuồng, lóng ngóng. Gọi chị giúp việc trông thằng nhỏ, thay vội bộ quần áo, không thể lái xe trong tình trạng này mà em gọi taxi 15p mới đến. Khi đến khách sạn HT, 2 thám tử ra đón em và nhắc em bình tình không sẽ không thể bắt được quả tang. Em nghe theo bình tĩnh đi vào khách sạn mặc dù trong lòng như lửa đốt. Lễ tân hỏi em, em bảo cần thuê phòng nhưng ngồi đây chờ 1 người đến nữa. Lúc ngồi chờ em như phát điên lên nhưng em cố cầm cự lại, đứng lên rồi lại ngồi xuống, đi đi lại lại.
![]() |
| Bạn thân cũng phản bội mình, niềm tin đặt sai chỗ |
Đúng 1 tiếng sau em thấy thằng chồng em đi xuống, đi sau cách 2m là 1 đứa bịt khẩu trang. Nhìn cái váy nó mặc đúng cái váy lần em đi du lịch Nhật mua nên chẳng cần nhìn mặt em vẫn nhận ra. Cái váy này em mua cho em nhưng nó thích quá nên em tặng nó luôn. Nào son, phấn, quần áo, túi xách... bây giờ lại cả thằng chồng em nõ cũng muốn sao? Thằng chống em đến quầy thanh toán, con kia đứng cạnh, em nhẹ nhàng đi đến vỗ vai hỏi: "Anh có mang thiếu tiền không? Em có mang ví đây." Thằng chồng em giật mình, mặt cắt không còn giọt máu hỏi em đi đâu đấy. Em quay sang bảo con kia: "Tháo khẩu trang ra em, cai váy xinh thế, cái mặt đẹp thế phải để cho người khác ngắm chứ!"
Nó quỳ mọp xuống, em giật cái khẩu trang ra để ngắm nhìn con bạn xinh đẹp của mình. Bạn Ngọc thân thiết mà e rất yêu quý, không tiếc thứ gì. Thằng chồng bảo em bình tĩnh, đừng hiểu lầm về nhà nói chuyện, em điên lắm hiểu lầm cái gì nữa chứ. Em quát tháo 2 đứa nó, lễ tân khách sạn ra xin bọn em đừng gây ầm ĩ ở đây. Em mới bắt bọn nó qua quán cà phê gần đó nói chuyện.
Nó quỳ mọp xuống, em giật cái khẩu trang ra để ngắm nhìn con bạn xinh đẹp của mình. Bạn Ngọc thân thiết mà e rất yêu quý, không tiếc thứ gì. Thằng chồng bảo em bình tĩnh, đừng hiểu lầm về nhà nói chuyện, em điên lắm hiểu lầm cái gì nữa chứ. Em quát tháo 2 đứa nó, lễ tân khách sạn ra xin bọn em đừng gây ầm ĩ ở đây. Em mới bắt bọn nó qua quán cà phê gần đó nói chuyện.
Chọn bàn trong góc, em như mất hết sức lực dù trước đó cảm giác sẽ xé xác đôi gian phu dâm phụ này. Em nói mọi chuyện đã đến nước này thì đừng giấu em chuyện gì nữa. Thằng chồng lại khuyên em bình tính, em hét toáng lên đủ điều nên con Ngọc mới vội vàng khai đã 3 năm rồi. Trời ơi, cái sừng của em chắc hóa thạch luôn rồi. Hôm đi đánh ghen nó chửi con Hoài ghê thế lại cứ tưởng bở nó thương mình, thì ra nó ghen cho nó thôi. Em cầm luôn cốc nước hết vào mặt nó. Thằng chồng em xin em, em càng cay quay ra tát cho nó một phát rồi cầm luôn cái gạt tàn táng cho nó một cái. Quay ra tát cho con Ngọc mấy cái em cũng không nhớ, vừa tát vừa khóc, em không còn sức mà chửi nữa. Rồi tự nhiên em chóng mặt, quay lơ ra. Lơ mơ em thấy ai đó bế mình lên xe đưa về nhà.
Em mệt nằm bep một chỗ, thằng chồng cũng không dám đi đâu, cứ ngồi bên cạnh, nhìn thấy nó là máu em lại sôi lên. Thấy em tỉnh lại, nó lại cầu xin tha thứ. Em không còn sức nói nữa, chỉ vẫy vẫy tay ý bảo nó tránh xa em ra. Em cũng không khóc được nữa, mặt cứ đơ đơ như con thần kinh. Lúc này 2 bên nội ngoại chả biết sao biết tin đến đông đủ cả. Em gượng dậy, gọi tất cả ông bà lên tuyên bố ly hôn, mẹ chồng em oà khóc ôm lấy em, bố chồng tát cho thằng chồng em mấy phát rồi xin lỗi bố mẹ em nói tôi k biết dạy con, xin ô bà thông cảm. Chồng em thì van lạy em, nói có chết cũng không ly hôn.
Bố em mới bảo: "Con à, bố mẹ nuôi nó 25 năm, gửi gắm cho con. Bố chưa bao giờ đánh nó 1 roi, vậy mà bây giờ con biến con gái bố thành thế này. Thôi con ạ, cho bố xin lại con gái bố, giàu nghèo gì bố cũng không để con bố khổ thế này."
Mẹ em khóc toáng lên, mẹ chồng khóc, bố chồng cũng khóc. Em thì không khóc được nữa, chỉ cảm thấy nghẹt thở.
Bố mẹ tóc bạc pha sương lam lũ nuôi con. Gả con đi khi con còn nhan sắc tuổi trẻ giờ đón con về thân tàn ma dại với vết thương lòng biết bao giờ cho liền sẹo đây.
Thương bố mẹ quá, chưa làm được gì báo hiếu lại làm tội bố mẹ thế này con xin lỗi......Bố ơi! Mẹ ơi!
Dù đã cố gắng nghĩ đến các con còn nhỏ nhưng mẹ không thể chịu đựng hơn được nữa. Không cho con được một mái ấm trọn vẹn, Mẹ xin lỗi các con!
Đúng là người phụ nữ hơn nhau ở tấm chống, xinh đẹp, giỏi giang không bằng may mắn. Lấy được một người yêu thương mình cả đời không phải dễ.
Dù đã cố gắng nghĩ đến các con còn nhỏ nhưng mẹ không thể chịu đựng hơn được nữa. Không cho con được một mái ấm trọn vẹn, Mẹ xin lỗi các con!
Đúng là người phụ nữ hơn nhau ở tấm chống, xinh đẹp, giỏi giang không bằng may mắn. Lấy được một người yêu thương mình cả đời không phải dễ.


Không có nhận xét nào