Quick and Snow Show 28/02/2010 - Giấc mơ dài
Quick and Snow Show 28/02/2010 - Giấc mơ dài
Có một thứ tình cảm đặc biệt, nhưng tôi chưa bao giờ nói ra.
Cấp 2, cậu khùng khùng nhưng tôi vẫn thích cậu. Hồi đấy, cậu chúa làm những trò điên khùng, hay lấy thước kẻ vụt nhau với con gái. Vụt rất đau, nhưng chả hiểu sao tôi lại thấy thích thích mỗi lần làm nạn nhân của cậu.
Bởi như vậy tôi lại thấy chúng ta thân thiết hơn với nhau một chút.
Ngoài trò vụt thước kẻ, cậu còn khét tiếng với trò chọc người ngồi trước bằng compa, giật tóc, ngậm tóc lớp trưởng,...
Nói chung, độ khùng của cậu tỷ lệ thuận với sức học. Nên tôi cũng coi đó là điểm độc đáo, thú vị.
Hồi đó nhiều chuyện lắm, cậu thích một con bé lúc nào cũng nhăn như bị tên là Hà học lớp Y cùng hành lang. Ngoài điểm nó học cực tanh ra, thì tôi thấy nó chả có cái điểm gì để thích.
Thế mà cậu cứ nhảy bổ vào tương tư. Chắc khi yêu thì ai cũng khùng.
Tôi thậm trí thấy mình còn khùng hơn, khi thích một người khùng như cậu.
Mặc dù rất sốt ruột và nao núng, nhưng tôi vẫn phải đóng giả làm một người bạn hiền, thần Cupi để đi vun vén tình yêu của cậu.
Để làm gì? Vì mỗi lần như thế, tôi lại cảm thấy thân thiết với cậu hơn.
Cuối kỳ năm ấy tôi vào máy ảnh đến trường cùng với Milu. Chạy đi săn ảnh bạn Hà cho cậu dọc suốt hành lang.
Như hai con ninja rùa đi truy đổi đối tượng. Nhiệm vụ quả là gian khổ và dở hơi, nhưng vì cậu nói lãng xẹt của ai đó: "Hạnh phúc là khi thấy người mình yêu hạnh phúc". Tôi đã sẵn sàng làm tất cả.
Thời gian dần trôi, cậu không còn thích bạn Hà kia nữa. Còn tôi thì cũng có những mối bận tâm khác.
Nhưng điều kỳ lạ là: Cứ mỗi lần hết dao động với một ai đó, thì trái tim tôi cuối cùng vẫn quay về với cậu. Tình cảm của tôi dành cho cậu, kéo dài cứ như mãi mãi. Nhưng tôi không bao giờ thừa nhận khi bọn con gái tra khảo.
Ngày cuối cùng của lớp 9, cả lớp ở lại chụp ảnh kỷ niệm. Chúng nó chụp các ảnh cặp đôi trong lớp, mà kéo tôi vào bằng được. Từ khấp khởi trong lòng sẽ được chụp chung với cậu. Nhưng cậu thì dường như không có ý định đó.
Khi TAB chuẩn bị bấm máy, thì cậu bất ngờ chạy vào đứng cạnh tôi. Đó cũng là tấm ảnh đầu tiên và cũng là tấm ảnh duy nhất chúng ta chụp cùng nhau. Nhưng mãi mãi sau này, tôi vẫn chưa được xem tấm ảnh đó.
Về sau khi mỗi đứa trong lớp một nơi, không hiểu sự tình cờ nào khiến cho tôi với cậu lại vào học cùng. Thế mà khi nhìn thấy tôi, cậu lại lạnh lùng như không hề quen biết, cậu đã làm tôi rất buồn.
Lớp cậu với lớp tôi ở hai đầu khác nhau của cùng một hàng lang. Nhưng mỗi lần gặp nhau thái độ của cậu vẫn lạnh lùng khó hiểu như vậy.
Dần tôi cũng không còn để ý nhiều tới điều đó nữa, nhưng tôi vẫn quan tâm và dõi theo cậu. Tôi liếc nhìn cậu từ tầng 3 xuống sân, khi cậu chơi đá cầu với các bạn gái trong lớp. Tôi để ý mỗi lần cậu chạy vụt qua khi bị một em nào đó đuổi đánh ở hành lang.
Tôi hay giả vờ tình cờ nhắc đến tên cậu để được Milu gợi lại những câu chuyện cũ kỹ.
Còn mỗi khi hỏi thăm bạn cũ, cậu lúc nào cũng là nhân vật được hỏi thăm sau cùng, nhưng luôn là người tôi ngóng tin nhất.
Nếu ai đó hỏi tôi rằng, tôi thích cậu từ bao lâu rồi thì tôi cũng không biết phải trả lời thế nào.
Vì trong suốt 7 năm qua, tình cảm ấy lúc ít lúc nhiều, lúc thì nhoi nhói trong lòng, lúc thì thoang thoảng như một sự gợi nhớ. Nhưng chắc chắn rằng nó luôn tồn tại.
Đêm qua tôi mơ một giấc mơ rất dài về cậu, một giấc mơ kỳ lạ như chuyến hành trình viễn tưởng của cả tương lai và quá khứ. Nơi mà tôi cứ rong ruổi đi tìm kiếm cậu.
Tôi chở mình tỉnh dậy lúc 10 giờ 50 sáng với một suy nghĩ mơ màng, cậu đang ở đâu trên cái quả đất này.
...
Đã lâu quá rồi không còn nhìn thấy cậu.
Mời các bạn nghe chương trình "Quick and Snow Show 28/02/2010 - Giấc mơ dài":
02. One In A Million - Bosson
03. Yesterday - Leona Lewis
04. Earthbound – Conner Reeves
05. We Are The World 25 For Haiti - Various Artists
06. Fields Of Gold - Eva Cassidy
07. Kiss The Rain - Billy Myers
08. Inside Your Heaven - Carrie Underwood
09. According To You - Orianthi

Không có nhận xét nào